Thơ về chưng Hồ cho dù phong phú, nhiều chủng loại đến đâu nhưng luôn có một điểm thông thường đó đó là sự ngưỡng mộ, thành kính lẫn trìu mến, yêu thương. Đọc thơ viết về Bác chắc rằng không lúc nào ta cảm giác chán, vào thơ là dáng dấp người thân phụ của cả dân tộc bản địa vĩ đại cùng thiêng liêng.

Bạn đang xem: Câu thơ nói về bác


*

Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ lớn lao của dân tộc Việt Nam, người phụ vương già đem đến ánh sáng mang lại hàng triệu con người con đất Việt. Lúc còn sống cũng như lúc đã đi xa Bác luôn là hình tượng vong mạng để các nhà thơ đong đầy nguồn xúc cảm sáng tác. Thơ về bác Hồ mặc dù phong phú, đa dạng và phong phú đến đâu nhưng luôn luôn có một điểm bình thường đó chính là sự ngưỡng mộ, tôn thờ lẫn trìu mến, yêu thương thương. Đọc thơ viết về Bác chắc hẳn rằng không bao giờ ta cảm thấy chán, trong thơ là dáng dấp người cha của cả dân tộc bản địa vĩ đại và thiêng liêng. Dù chưng đã đi xa hàng trăm năm cơ mà qua phần đông vần thơ hình ảnh Bác như còn sống mãi. Hãy cùng snvt.vn cảm thấy sự thiêng liêng đó của người qua những bài xích thơ giỏi được sưu tầm sau đây nhé.

*
Chùm thơ về bác bỏ Hồ tốt nhất

Thơ về bác bỏ Hồ ngắn gọn, xúc tích và ngắn gọn mà chan chứa yêu thương

Thơ viết về bác rất nhiều mẫu mã về thể loại, ngoài ra trường ca thì có không ít những bài thơ ngắn tuyệt về Người. Thơ về chưng Hồ nhiều tác phẩm tuy ngắn nhưng vẫn mô tả được trọn vẹn hình ảnh người phụ vương già lốt yêu hoà lẫn tiếng lòng của nhân vật dụng trữ tình. Hãy thuộc sntv. đất nước hình chữ s đọc với cảm nhận thêm các bài thơ ngắn tốt về Bác dưới đây nhé.

Bác Hồ niềm tin và hy vọng

Mồng nhị tháng chín sắp tới về

Chúng nhỏ nhớ bác lời thề xung khắc ghi

Soi đường chỉ lối con đi

Để mang lại non nước sử thi vang rền

 

Bác ơi bác đến mặt đền

Hùng vương dựng nước bác liền hô vang

Các con các cháu rộn ràng

Cùng nhau tay thay khải hoàn múa vui

 

Ba đình nắng đẹp hơn rồi

Tuyên ngôn bác đọc đất trời nở hoa

Cả dân tộc bản địa Việt chúng ta

Bác ơi bác nhé bác là niềm tin

 

Bác kính yêu

THÁP như thế nào cao bất tỉnh nhân sự lưng trời

MƯỜI lần đâu sánh các lời bác yêu

ĐẸP hơn tất cả bao nhiêu

NHẤT là sức lực thật nhiều nước non

 

BÔNG hoa nở mãi vẫn còn

SEN mùi hương ngào ngạt cho nhỏ cuộc đời

VIỆT bắc gửi khắp hồ hết nơi

NAM kia yên ấm bao đời vinh danh

 

ĐẸP lắm phái nam Bắc đã dành

NHẤT là lưu niệm non xanh một màu

CÓ những hạnh phúc ngày sau

TÊN người vang mãi trong nhau bao đời

 

BÁC lối hạnh phúc muôn nơi

HỒ đầy đông đảo nước thương hiệu ngời mãi khen

THÁP MƯỜI ĐẸP NHẤT BÔNG SEN

VIỆT phái mạnh ĐẸP NHẤT CÓ TÊN BÁC HỒ…

*
Bác kính yêu

Về thăm bên Bác

Về thăm đơn vị Bác, buôn bản Sen

Có sản phẩm râm bụt thắp lên lửa hồng

Có nhỏ bướm white lượn vòng

Có chùm ổi chín vàng ong nhan sắc trời.

Ngôi nhà thuở bác bỏ thiếu thời

Nghiêng nghiêng mái lợp bao đời nắng và nóng mưa

Chiếc giường tre quá solo sơ

Võng gai ru mát những trưa nắng nóng hè.

Làng Sen như hầu hết làng quê

Ngôi bên lẫn với mặt hàng tre nhẵn tròn.

Kìa sản phẩm hoa đỏ màu son,

Kìa nhỏ bướm trắng chấp chới như mơ.

 

Viếng Bác

Bác ơi trong trắng hôm nay

Chúng con quay lại về đây viếng Người

Cỏ cây cành hoa xanh tươi

Nắng rubi rực rỡ, lòng bạn hân hoan.

 

Con thương nhớ bác bỏ vô vàn

Bác đi còn lại muôn ngàn yêu thương

Cháu con gan dạ kiên cường

Dựng xây tổ quốc theo gương chưng Hồ!

 

Bác nằm bác bỏ ngủ như mơ

Mong cho chắc chắn cơ thứ Việt nam

Giờ trên đây thống nhất Giang san

Nhưng còn bè lũ “mọt”- quan liêu tham khôn xiết nhiều.

 

Chúng nhỏ viếng chưng kính yêu

Bác về soi sáng phần đông điều giúp dân.

Để đời còn mãi mùa xuân

Việt nam tươi tắn vạn lần nguy nga.

 

Đời đời ơn Bác

Hòa khí rứa ngày sinh nhật Bác

Khắp khu vực nơi trống nhạc tưng bừng

Ngập ngùi nước mắt rưng rưng

Thương người lãnh tụ đã từng dày công.

 

Để bao gồm được nước nhà thống nhất

Bác mến yêu tất nhảy bao ngày…

Chịu nhiều khổ sở đắng cay…

Mồ hôi nước mắt đổi ngày bình yên.

 

Ánh mắt chưng dịu hiền hậu trong sáng

Đôi môi fan tỏa rạng nụ cười

Người dân sinh sống khắp mọi nơi

Công ơn của bác đời đời ko quên.

 

Bác quan trọng kề ở bên cạnh nữa

Chúng bé đây xin hứa cùng Người

Dựng xây tổ quốc đẹp tươi

Ấm no hạnh phúc tỏa sáng niềm vui.

 

Nắng quê

Phố phường nắng nóng đổ chang chang

Tôi đi mà nhớ nắng buôn bản ngày xưa

Nắng buôn bản kẽo kẹt võng đưa

Hàng tre nghiêng bóng gió lùa sản phẩm cau

Nắng làng xanh biếc nương dâu

Trải dòng sông bội bạc nhuộm màu lúa non

Ve kêu chẳng sợ mỏi mòn

Sáo diều vi vút véo von sống lưng trời

Xa quê tôi vẫn nhớ lời

Nắng làng cho dù nắng là khu vực đất lành

Giờ tôi tắm nắng nóng thị thành

Chỉ lo trắng xóa ngày xanh giữa đời

Tôi đi trường đoản cú thủa lên mười

Bây giờ tóc bội nghĩa nắng tín đồ chưa quen

Về làng sen

Anh đưa em về xã sen

Thăm quê hương Bác Kim Liên nam Đàn

Trời thu rót ánh nắng vàng

Bên mặt hàng dâm bụt cúc tần xanh tươi

Làng sen sinh một con người

Chí cao tài rộng suốt đời hy sinh

Không gia tài của riêng mình

Ra đi cứu giúp nước để dành tương lai

Bao nhiêu đau khổ qua rồi

Nay tôi về lại quê người sinh ra

Đường vào tre trúc la đà

Nếp bên tranh cũ vườn cửa hoa xanh rờn

Bác như vẫy hotline chúng con

Lòng thành tôi thắp nén hương dưng Người

Bác ơi ơn bác đời đời

Tình sâu nghĩa nặng trĩu suốt đời con ghi

Chiều nay gió thoảng hương thơm đưa

Bác vầng sao sáng sớm khuya dẫn đường.

Những bài xích thơ về bác Hồ

*
Những bài thơ về bác bỏ hồ giỏi nhất

Những bài xích thơ nhiều năm hay về chưng Hồ xúc rượu cồn nhất

Chùm thơ về chưng Hồ tất cả cả những bài bác thơ dài như ngôi trường ca trình bày lòng kính yêu của nhân vật dụng trữ tình so với vị lãnh tụ mập mạp của dân tộc. Bên cạnh đó những nội dung ngắn gọn không đủ để nhân vật bộc lộ tình cảm so với Người. Cảm xúc cứ cầm tuôn dạt dào qua từng câu chữ, hiện tại lên hình dáng người phụ vương của cả dân tộc bản địa Việt. Cùng sntv.vn chiêm nghiệm những bài bác thơ dài hay nhất về bác bỏ nhé!

Người đi tìm hình của nước

Ðất nước đẹp vô cùng. Nhưng bác phải ra đi

 

Cho tôi có tác dụng sóng dưới bé tàu đưa tiễn Bác!

 

Khi bờ bãi dần lui, xóm làng khuất,

 

Bốn phía quan sát không một bóng sản phẩm tre.

 

Ðêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?

 

Sóng vỗ dưới thân tàu đâu chỉ có sóng quê hương!

 

Trời từ phía trên chẳng xanh màu sắc xứ sở,

 

Xa nước rồi, càng gọi nước nhức thương!

 

Lũ họ ngủ trong nệm chiếu hẹp

 

Giấc mơ nhỏ đè nát cuộc sống con!

 

Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!

 

Một mái nhà yên rủ bóng xuống trọng tâm hồn.

 

Trăm giấc mơ không phòng nổi một đêm dày

 

Ta lại mặc mang lại mưa tuôn với gió thổi

 

Lòng ta thành nhỏ rối

 

Cho cuộc đời giật dây!

 

Quanh hồ gươm không ai bàn chuyện vua Lê

 

Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ

 

Hiểu sao hết số đông tấm lòng lãnh tụ

 

Tìm lối đi cho dân tộc theo đi.

 

Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước

*
Những bài thơ lâu năm hay về bác bỏ Hồ xúc đụng nhất

Không yêu cầu hình một bài bác thơ đá tạc yêu cầu người

 

Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc,

 

Hay một đấng vô hình dung sương khói xa xôi...

 

Mà hình quốc gia hoặc còn hoặc mất

 

Sắc đá quý nghìn xưa, sắc đẹp đỏ tương lai

 

Thế đi đứng của toàn dân tộc

 

Một cách vinh quang cho nhì mươi lăm triệu nhỏ người.

 

Có nhớ chăng, hỡi gió bấc thành bố Lê?

 

Một viên gạch men hồng, chưng chống lại cả một mùa băng giá

 

Và sương mù thành Luân Ðôn, ngươi tất cả nhớ

 

Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?

 

Ðời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể

 

Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi,

 

Những đất tự do, hầu như trời nô lệ,

 

Những tuyến đường cách mạng đang tìm đi.

 

Ðêm mơ nước, ngày thấy hình của nước

 

Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà

 

Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng bởi Tổ quốc

 

Chẳng im lòng khi ngắm một nhành hoa.

 

Ngày mai dân ta đang sống sao đây?

 

Sông Hồng rã về đâu? cùng lịch sử?

 

Bao giờ dải Trường sơn bừng giấc ngủ

 

Cánh tay thần Phù Ðổng đang vươn mây?

 

Rồi cờ đã ra sao? tiếng hát đang ra sao?

 

Nụ cười cợt sẽ ra sao?...

 

Ơi, độc lập!

 

Xanh biếc mấy là trời xanh Tổ quốc

 

Khi thoải mái về chói ở trên đầu.

 

Kìa khía cạnh trời Nga bừng chói sinh sống phương Ðông

 

Cây cay đắng đã ra mùa trái ngọt

 

Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc

 

Sao vàng cất cánh theo liềm búa công nông.

 

Luận cương mang đến với bác bỏ Hồ. Và fan đã khóc

 

Lệ bác Hồ rơi trên chữ Lê-nin.

 

Bốn tường ngăn im nghe bác lật từng trang sách gấp

 

Tưởng bên ngoài, quốc gia đợi ý muốn tin.

 

Bác reo lên một mình như nói thuộc dân tộc:

 

"Cơm áo là đây! niềm hạnh phúc đây rồi!"

 

Hình của Ðảng lồng vào hình của Nước.

 

Phút khóc trước tiên là phút chưng Hồ cười,

 

Bác thấy:

 

Dân ta bưng chén cơm mồ hôi nước mắt

 

Ruộng theo trâu về lại với những người cày

 

Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển lớn bạc...

 

Không còn người bỏ xác mặt đường ray.

 

Giặc đuổi chấm dứt rồi. Trời xanh thành giờ đồng hồ hát

 

Ðiện theo trăng vào phòng ngủ công nhân

 

Những kẻ quê mùa đã thành trí thức

 

Tăm tối bắt buộc lao nay hóa đều anh hùng.

 

Nước việt nam nghìn năm Ðinh, Lý, Trần, Lê

 

Thành nước Việt nhân dân trong đuối suối

 

Mái rạ nghìn năm hồng nỗ lực sắc ngói

 

Những đời thường cũng có bóng hoa che.

 

Ôi! Ðường mang lại với Lê-nin là đường về Tổ quốc

 

Tuyết Mát-xcơ-va sáng sủa ấy giá trăm lần

 

Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt

 

Lê-nin mất rồi! Nhưng bác chẳng ngừng chân.

 

Luận cương cứng của Lê-nin theo fan về quê Việt

 

Biên giới còn xa. Nhưng bác bỏ thấy đã đi vào rồi

 

Kìa! Bóng bác đang hôn lên hòn đất

 

Lắng nghe trong màu hồng, hình tổ quốc phôi thai.

 

*
Những bài bác thơ xúc hễ về chưng Hồ

Bác Hồ

Người vào, cửa ngõ vẫn yên ổn im,

 

Hỏi han thân thiện giống in gần như hình

 

Giấu thầm lúc chửa hòa bình

 

Ðêm tối soi hình ảnh thấy mình sống trong

 

Người thế hai đóa hoa hồng

 

Tựa giống như các đóa ta trồng vườn cửa hoa

 

Hỏi thăm tin tức bọn chúng ta

 

Hiểu dân tộc bản địa Pháp rộng là bạn, tôi

 

Tôi như chim white trước Người

 

Chim lành thợ mỏ chăn nuôi mái hè

 

Bay thuộc xứ của Tô-rê(1)

 

Tôi yêu tôi khổ vì quê hương mình

 

Toàn dân đã ngăn chiến tranh

 

Với ta, người tặng tấm hình.

 

Và hoa.

 

Tế hanh khô dịch

 

*
Chùm thơ hay nhất về Bác

Hồ Chí Minh - tên fan là cả một niềm thơ

Bởi vày người, hồ Chí Minh

Nhà thơ hồ Chí Minh,

Người nông dân vn trong sáng: hồ nước Chí Minh,

bảy mươi tám năm gần trọn cả đời bản thân tranh đấu,

Và bạn đã hy sinh từ bỏ mọi tên,

để chỉ còn là một giọng nói, một khá thở, một cái nhìn

để chỉ với là... Có gì đâu khác...

là khu đất nước, là máu xương Tổ quốc;

Bởi vì tín đồ đau nỗi đau của rất nhiều vết thương

 

trên mình mỗi em bé nhỏ Việt nam giới bị quỷ "Yan-ki" thịt chết,

Khi giặc lái của Lầu Năm Góc phá đổ mỗi ngôi nhà,

Thì lòng Người tự nhiên như sụp mái.

Bởi vì trong những xóm bé dại tan hoang bởi bom na-pan Mỹ,

Một miếng tim người tự cháy xót xa!

Hồ Chí Minh, tên bạn là cả đói ngày xưa

Vì người đã bị tiêu diệt hai triệu lần năm đói tư nhăm bự khiếp

Bởi vì tín đồ đã mặc lên hầu hết tấm áo xác xơ

đã đi chân khu đất với mỗi đôi chân trần của tín đồ dân khu đất nước,

Bởi vì bạn đã chứa chất nỗi tủi nhục của mọi tín đồ cùng cực,

Bởi vì Người đã có lần chịu nhức nỗi roi vọt đánh vào dân tộc

Thuở bầy thực dân Pháp

hòa trộn than Hồng sợi với máu tín đồ thợ mỏ,

cao su miền nam bộ với máu bạn phu đất đỏ,

lúa gạo đồng bởi với tiết nông dân,

để biến thành vàng bạc bẽo gấp trăm;

Bởi vì lòng tín đồ héo hon khi nắng hạn

Với ruộng đồng chết khát năm lại qua năm,

Và người mang cấy lại trên lòng mình

mỗi cây lúa bị tiêu diệt ngạt do lụt nước white bờ!

Hồ Chí Minh, tên fan là cả một niềm thơ.

Bởi vì người đã sống thuộc phu Quảng Châu, Thượng Hải.

Và đo được mức tận cùng đói rách,

và ngơi nghỉ Nam Phi, bạn cũng đo được đói rách nát tận cùng

 

của những người Ấn cùng đinh quý phái đó

tìm miếng cơm trắng nuôi sống qua ngày

Bởi vày Người đã đến với dân lao động

từ đào huyệt chôn mình khi vét cái kênh Pa-na-ma

Và như thế, Người đã nhận ra rằng:

Bất cứ sống đâu, con bạn cũng chỉ là một trong những và đói khổ cũng chỉ cần một,

và bạn cũng biết: ở chỗ nào cũng một lòng căm uất,

và đường đi chỉ bao gồm một mà thôi.

Bởi toàn bộ những điều đó và các điều khác nữa

mà khẩu ca khó lòng cất đựng:

Bởi vì đối với Người thì phẩm giá nhỏ người

còn cao hơn nữa miếng cơm, danh vọng

Cao hơn cả trường tồn cuộc sống,

Hồ Chí Minh, tên người là cả một niềm thơ.

Có thể ca tụng Người như ca ngợi biển cả, núi cao,

như tụng ca sông Cửu Long, sóng Hồng Hà.

Nói tới người là nói vịnh Hạ Long, Ðiện Biên Phủ,

Chùa Một Cột, là nói phần đông ruộng đồng đỏ ánh phù sa.

Có thể nói tới Người bằng hết thảy đầy đủ lời tương tự

khi nói tới cây nhãn với cây tre xứ sở.

Bởi vì ca ngợi Người, quản trị Hồ Chí Minh,

Nhà thơ hồ nước Chí Minh

Người nông dân vn trong sáng: hồ nước Chí Minh,

là ca tụng đất nước vn tươi đẹp cùng đau thương.

 

Ca ngợi nước nước ta mà dáng vẻ dấp

không còn là một chiếc đòn tre gánh từng đầu từng thúng.

Mà là một hình dáng quang vinh của cửa ngõ gồm một không hai

để đi vào nhân loại tương lai.

Những vần thơ về bác bỏ Hồ tràn ngập nỗi nhớ thương khi đã đi được xa

*
Những vần thơ về chưng Hồ ngập cả nỗi nhớ thương khi đã đi được xa

Khi đã từng đi xa, những bài thơ viết về Bác dường như chưa lúc nào vơi bớt. Nỗi nhớ về chưng được những thi sĩ biểu hiện qua đầy đủ vần thơ xúc đụng nghẹn ngào. Chùm thơ viết về bác khi đã đi được xa chính là tiếng lòng biết ơn của tất cả dân tộc Việt Nam so với người lãnh tụ béo phì đã tra cứu ra tuyến đường giải phóng dân tộc. Thơ viết về bác bỏ lúc đi xa nổi bật nhất đó là cung bậc nhớ thương xen lẫn trong sự thành kính. Cùng snvt.vn cảm nhận các vần thơ bình dị, ấm cúng tỏ nỗi lòng nhớ ước ao khi bác bỏ đã đi xa nhé.

Bác ơi !

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa

Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…

Chiều nay bé chạy về viếng thăm Bác

Ướt giá vườn cau, mấy nơi bắt đầu dừa!

 

Con lại lần theo lối sỏi quen

Đến mặt thang gác, đứng quan sát lên

Chuông ôi chuông nhỏ tuổi còn reo nữa?

Phòng lặng, mành buông, tắt ánh đèn!

 

Bác đã từng đi rồi sao, chưng ơi!

Mùa thu sẽ đẹp, nắng xanh trời

Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội

Rước bác bỏ vào thăm, thấy chưng cười!

 

Trái bòng kia rubi ngọt với ai

Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!

Còn đâu bóng bác đi hôm sớm

Quanh mặt hồ in mây trắng bay…

 

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi

Năm canh bớt nặng nỗi yêu thương đời

Bác ơi, tim bác bỏ mênh mông thế

Ôm cả non sông, phần lớn kiếp người.

 

Bác chẳng ai oán đâu, bác bỏ chỉ đau

Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu

Chỉ lo muôn mọt như lòng mẹ

Cho lúc này và mang lại mai sau…

 

Bác sống như trời đất của ta

Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa

Tự do cho từng đời nô lệ

Sữa nhằm em thơ, lụa khuyến mãi ngay già

 

Bác lưu giữ miền Nam, nỗi nhớ nhà

Miền Nam ước ao Bác, nỗi mong cha

Bác nghe mỗi bước trên tiền tuyến

Lắng mỗi tin mừng giờ súng xa.

 

Bác vui như ánh buổi bình minh

Vui mỗi mầm non, trái chín cành

Vui giờ ca bình thường hoà tư biển

Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

 

Bác nhằm tình thương cho chúng con

Một đời thanh bạch, chẳng đá quý son

Mong manh áo vải vóc hồn muôn trượng

Hơn tượng đồng phơi phần đa lối mòn.

 

Ôi bác Hồ ơi, rất nhiều xế chiều

Nghìn thu nhớ chưng biết bao nhiêu?

Ra đi, bác bỏ dặn: “Còn non nước…”

Nghĩa nặng, lòng không đủ can đảm khóc nhiều

 

Bác đã xuất hành theo tổ tiên

Mác – Lênin, thế giới Người hiền

Ánh hào quang đỏ thêm sông núi

Dắt chúng bé cùng nhau tiến lên!

 

Nhớ đôi dép cũ nặng nề công ơn

Yêu Bác, lòng ta trong trắng hơn

Xin nguyện cùng fan vươn cho tới mãi

Vững như muôn ngọn dải ngôi trường Sơn.

*
Bài thơ chưng hồ ơi

Cháu Nhớ chưng Hồ

Đêm nay bên bến Ô Lâu

Cháu ngồi cháu nhớ chòm râu bác bỏ Hồ

Nhớ hình bác bỏ giữa nhẵn cờ

Hồng hào song má, bạc tình phơ mái đầu

Mắt hiền lành sáng rực như sao

Bác chú ý tận đến Cà Mau sáng sủa ngời

Nhớ khi trăng sáng sủa đầy trời

Trung thu chưng gởi phần đa lời vào thăm

Nhớ ngày quê cháu tan hoang

Lụt trôi, bác gởi lúa đá quý vào cho

Nhớ khi nhà cháu ra tro

Bác đưa bộ đội về lo bít giùm

Bác ơi nhớ mấy đến cùng

Ngoài xa bác bỏ có thấu lòng con cháu không.

Đêm đêm cháu đầy đủ bâng khuâng

Giở xem ảnh Bác chứa thầm bấy lâu

Nhìn mắt sáng, quan sát chòm râu

Nhìn vầng trán rộng, chú ý đầu bạc đãi phơ

Càng chú ý càng lại ngẩn ngơ

Ôm hôn ảnh Bác cơ mà ngờ bác hôn

Bác ơi dù giải pháp núi non

Mà hình bác vẫn trong trái tim không xa

Giặc kia ao ước cắt đánh hà

Mà miền nam bộ vẫn hướng ra Bác Hồ,

Hướng về dung nhan đỏ ngọn cờ

Về ngày phái mạnh Bắc cõi bờ tức thì nhau.

Đêm nằm cháu mọi chiêm bao

Ngày vui thống nhất bác vào miền Nam.

Cổng xin chào dựng chật con đường quan

Bác mang lại đình làng chưng đứng bên trên cao

Bác cười thân thiện biết bao

Bác dặn đồng bào cặn kẽ từng câu

Ung dung bác bỏ vuốt chòm râu

Bác xoa đầu cháu, Bác chăm lo cười.

Đêm ni trăng lại sáng sủa rồi

Trung thu nhớ bác bỏ cháu ngồi con cháu trông

Ngoài xa nghe giờ đồng hồ trống rung

Nghe mọi nhi đồng nhảy đầm múa hò reo

Bác chắc cũng nhớ con cháu nghèo

Miền Nam âu sầu sớm chiều trông ra.

Nhớ ngày sinh nhật chưng Hồ

Bao năm chưng đã đi xa

Tình mếm mộ mãi mặn mà trong tim

Nhớ lúc Đất Nước nổi chìm

Bác như ngọn đuốc đi kiếm tự do

 

Thương dân người đã dặn dò

Đoàn kết thống nhất quan tâm đói nghèo

Một tin tưởng Đảng đi theo

Chung tay kiến tạo thoát nghèo vươn lên

 

Biên cương cứng Tổ Quốc vững bền

Quân dân quyết trí làm cho lên cơ đồ

Mừng ngày sinh nhật chưng Hồ

Toàn dân toàn Đảng hãy hô lời Người

 

Xây dựng cuộc sống đẹp tươi

Tự do độc lập như tín đồ hằng mong muốn .!….

Nhớ chưng Hồ

Bác nay tuy đã từng đi xa

Trong tim bác muốn đất nước phồn vinh

Một thời bom đạn điêu linh

Hôm nay giang sơn chuyển mình bác bỏ ơi

 

Ngày sinh, nhỏ cháu bồi hồi

Tổ Quốc vẫn nặng hầu hết lời ghi ơn

Bao năm bão đạn sóng cồn

Quân thù xâm lăng Nước còn lầm than

 

Con con đường cứu nước gian nan

Lênh đênh bốn hải dương vượt ngàn trùng xa

Hôm nay nam Bắc một nhà

Đất nước hùng to gan lớn mật đang đà đi lên

 

Non sông thịnh trị vững bền

Độc lập, tự nhà xứng thương hiệu của người

Những lời bác bỏ dạy sáng ngời

Cháu nhỏ nguyện mãi ngàn đời noi theo

 

Ngày sinh nhật bác kính yêu

Chúng con hy vọng gửi vạn điều nhớ ơn

Bác nay tuy đang chẳng còn

Mà công ơn bác đượm hồn núi sông…

 

Tháng Năm ghi nhớ Bác

Thơ: Chử Văn Hòa

Mùa hè đến, mon năm ghi nhớ Bác

Cây Phượng hồng xào xạc quanh đó sân

Hè về rộn giờ đồng hồ ve ngân

Bằng lăng hoa tím tần ngần nhớ ai

 

Thủ đô lúc sáng sớm mai đẹp lắm

Nắng bố đình sơn thắm màu cờ

Người cho nhỏ những cầu mơ

Ân tình của Bác từng giờ đậm sâu

 

Con ghi nhớ mãi mọi câu bác bỏ nói

Nghĩa đồng bào soi rọi non sông

Cùng nhau bình thường một chữ đồng

Tự do chủ quyền quyết ko xa rời

 

Có Đảng bác chân trời rộng lớn mở

Với đức tin nằm ở vị trí lòng dân

Khó khăn vất vả trăm lần

Khơi nguồn sức mạnh khi nên đứng lên

 

Bác đang dạy xây nền dân tộc

Phải chuyên cho thân nơi bắt đầu vững bền

Ai ơi hãy nhớ chớ quên

Việt phái mạnh hùng mạnh tăng trưởng xứng tầm.

*
Bài thơ tháng năm ghi nhớ Bác

Nhớ Bác

Bác Hồ khổng lồ kính yêu

Vì dân do nước trải các gian truân

Ước mong non sông vào xuân

Nở hoa tự do đường hoàng tiến lên

 

Xứng danh nhỏ cháu long Tiên

Cả đời chẳng được ngủ lặng giấc nồng

Trái tim rộng lớn mở mênh mông

Ngàn sau nhớ mãi tấm lòng hiếu trung

 

Tai ương âu sầu nghìn trùng

Tấm gương trong trắng riêng chung vẹn gìn

Vẫn luôn luôn nuôi dưỡng niềm tin

Giấc mơ Tổ quốc xung khắc in dạ Người

 

Bác ơi im nghỉ đi thôi

Biển trời sông nước hát lời ngợi ca

Tre xanh trăng đẹp nhất muôn hoa

Chở đậy ru ngủ người phụ vương tuyệt vời.

Xem thêm: Đề Thi Học Sinh Giỏi Toán 8 Cấp Huyện Có Đáp Án 8 Cấp Huyện Có Đáp Án

 

Học tuân theo Bác khắp nơi

Dù rằng việc bé dại chớ coi khoảng thường

Quan tâm tạo quê hương

Sánh vai cường quốc mở mặt đường tiến lên.

*
Bài thơ ghi nhớ Bác

Thơ về bác Hồ hay, xúc động tất cả tới mặt hàng triệu cống phẩm khác nhau. Mỗi bài xích thơ mang một màu sắc khác nhau đóng góp thêm phần khắc họa, tôn vinh lên sự vĩ đại mà hết sức gần gũi, đơn giản của Bác. Đọc thơ về chưng ta thêm phần thành kính, tôn yêu, hiểu rõ sâu xa những hi sinh to bự mà bạn dành cho cả dân tộc. Bạn đọc nào yêu thơ viết về chưng hãy thuộc Snvt.vn đọc và cảm nhận thêm các bài thơ được sưu tâm phía trên đây nhé!