Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên cùng xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt hễ trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt rượu cồn trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

1. Mở bài:

* reviews chung:

- vấn đề em gây ra là sự việc việc gì? (Nói dối.)

- xẩy ra bao giờ? (Cách trên đây hơn nửa năm.)

2. Thân bài:

* nhắc lại cốt truyện câu chuyện:

- Em hết sức thích chơi trò giải trí điện tử.

Bạn đang xem: Hãy kể lại 1 sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

- Bị thảm bại điểm các bạn trong một trò chơi.

- Em muốn thắng bắt buộc nói dối bà bầu là đến nhà của bạn hỏi bài để trốn đi chơi.

- Mải chơi mang đến khuya, quên cả tiếng giấc.

- cha đến nhà của bạn đón không chạm mặt mà gặp em vừa ở trong phần chơi cách ra.

- đa số chuyện vỡ vạc lở, em hối hận nói lại thực sự với ông bà, phụ huynh và xin được tha thứ.

- Hứa sẽ không còn tái phạm.

3. Kết bài:

* bài học rút ra từ vụ việc trên:

- không nên dối trá.

- giả dối chỉ dem lại kết quả xấu mà thôi.


Đúng 0
phản hồi (0)
*

Nhà tôi có hai bỏ ra em, tôi là chị còn em trai nhát tôi 3 tuổi. Bố mẹ rất chiều em trai tôi, và nhiều lần thiên vị mang đến em tôi nhưng mà trách mắng tôi. Cũng cũng chính vì điều đó mà tôi đâm ra đố kị và hay tranh dành với em, và đã từng tôi làm bố mẹ đau laongf vày chuyện của nhị chị em.

Hàng ngày ví như hai mẹ tôi cùng ở trong nhà thì kiểu gì cũng xảy ra truyện tranh cãi nhau. Trường hợp hai chi em tranh nhau đồ vật gì bà mẹ tôi vẫn bảo:

– nhỏ là bé gái, lại là chị thì rất cần được nhường nhịn, chứ ai lại chấp với em từng li từng tí vậy. Với lại em nó vẫn còn đó bé, tính nó con nít hay trêu chọc, nhỏ đừng chấp.

Mẹ nói vắt làm tôi bực hơn, cơ hội đó tôi chỉ suy nghĩ được là người mẹ quá thiên vị đến em, không thương tôi bởi em. Cho tới một hôm, tất cả một chuyện xảy ra. Sáng sủa sớm hôm ấy, tôi moi tiền ở bé lợn ra 10.000 đồng, định bụng chiều đã khao lũ bạn vì tôi vừa được điểm cao trong kì thi 8 tuần. Tôi cảnh giác cất tiền vào một chỗ rồi gấp vã đi học bài. Đến trưa, trước khi đi đun nấu cơm, tôi kiểm lại tiền để chốc nữa sẽ đi qua chợ mua các thứ đưa tới lớp. Cơ mà tiền tôi để tại bao kiểm tra dường như không cánh cơ mà bay. Tôi sửng nóng dốc cả bao soát sổ ra, cẩn thận tìm lại một lần nữa, rồi tôi tìm mọi cả trong cặp vẫn chẳng thấy đâu. Cụ thể tôi đã đổ tiền vào vào cặp mà, tốt là… hay là em tôi nó đã lấy. Đúng rồi, nhà chỉ có hai người mẹ mà nó thì học ở bên trên gác xép, vị trí tôi để cặp, còn tôi học tập ở bên dưới nhà. Vậy ko nó thì còn ai vào đây, với lại có lẽ nào tiền nó gồm cánh mà bay ra khỏi túi tôi à?

Nghĩ thế, tôi cấp vã chạy lên, tức tối quát:

– Hùng! Em rước tiền của chị nên không?

– Không… em… em…

– mi nói dối. Gớm, là 1 lớp trưởng ngơi nghỉ trường tỏ vẻ gương mẫu mà ngạc nhiên về đơn vị mày lại thế. Xấu ơi là xấu. Tao tưởng phụ huynh chiều mày vày mày ngoan, học giỏi. Ngoan mà đi đem trộm chi phí của bạn khác.

Tôi mắng như tát nước vào phương diện nó, mắng nó với tất cả sự bực tức, ganh tị lâu nay nay. Còn nó, nó đột nhiên cúi xuống bàn bật khóc, đôi mắt đỏ hoe. Mang kệ, tôi vẫn nói, lòng tôi thì thầm nghĩ: “Nước mắt cá chân sấu ấy mà”.

Xem thêm: Tính Giới Hạn Bằng Máy Tính Casio Fx-580Vn Plus, Chuyên Máy Tính Casio

– tiền đâu, chuyển đây đến tao!Trưa hôm ấy, khi tía tôi về tôi đã tấm tức kể không còn với bố: nào là nó đã lấy tiền của tôi, tôi bảo nó còn chối với không đưa mang đến tôi. Bố tôi nghe vậy chắc giận lắm vì bấy lâu bố vẫn nghiêm ngặt với khuyết điểm. Bố gọi nó xuống rồi hỏi nó, vẻ giận dữ:– Hùng! lý do con lại rước tiền của chị?– nhỏ không lấy… không đem mà bố – Nó nem nép nhìn tía giọng dường như oan ức lắm.– Không mang thì ai vào đấy?Đứng ngơi nghỉ trong phòng bếp tôi cũng thấy yêu mến nó một ít nhưng bởi vì sự ghen tuông tức cùng với nó bấy lâu nên tội lại thấy hết sức hả hê. Vừa khi đó mẹ tôi đi làm việc về, người mẹ khẽ hỏi tôi:– tất cả chuyện gì mà cha con có vẻ như mặt không vui vậy.– Dạ, vị em Hùng lấy tiền của con, tía giận yêu cầu đánh mang đến em một trận. – Vậy à?Thế rồi mẹ vội vã dựa xe xung quanh sân để vào nhà. Chị em bỗng gọi tôi:– Thanh ơi gồm phải tiền của nhỏ đây không? Tờ 10.000 đồng new cứng rơi ở quanh đó sân phía trên này.Tôi giật mình và bỗng nhiên nhớ lại: “Ừ nhỉ! bây giờ mình new nhớ ra, thời điểm đó bản thân kẹp tiền vào quyển vở rồi ra sảnh học bài bác đã tấn công rơi, cầm cố mà bản thân cứ đinh ninh rằng làm việc trong bao kiểm tra”. Cùng tôi thốt nhiên nhớ lại mình đã nói với em nuốm nào, sẽ hả hê cực kì khi em bị đánh. Một sự ân hận hận kéo lên trong tôi. Tôi vội vàng vã chạy lên chú ý đứa em trai nhỏ xíu bỏng của tớ và nói ý muốn lỗi. Em tôi đang không những trách mắng gì tôi hơn nữa chạy lại bao bọc lấy tôi. Tôi cảm thấy ăn năn vô cùng, hổ ngươi với em vô cùng.Kể từ lần kia tôi đã chuyển đổi thái độ so với em tôi. Hai chị em cửa hàng chúng tôi rất thương yêu nhau, tôi nào cũng nô chơi với nhau một thời gian rồi mỗi đứa lại ngồi vào bàn học tập riêng. Cũng từ lần đó mà tôi lại phân biệt em trai tôi tuy nhỏ tuổi nhưng đã bao gồm tấm lòng cao thượng, tôi lại càng xấu hổ cùng tự đó tôi đã chuyển đổi để làm một fan chị gương mẫu, yêu thương em hơn.