Nghệ sĩ bên thơ Lâm Thanh Bình, cây bút danh Lâm Bình, nguyên Thượng úy QĐND Việt Nam, bà từng là sinh viên Trường sảnh khấu Điện hình ảnh Việt nam, lớp kịch nói khóa 2 (1968-1971). Năm 1974 bà tòng ngũ vào đoàn Văn công Cục chính trị miền B2, thâm nhập chiến dịch giải tỏa Miền nam. Sau giải phóng chuyển về đoàn Văn công QK9 Hậu Giang, tham gia chiến dịch biên giới tây nam cấp bậc thượng úy quân đội. Năm 1986 đưa về sở văn hóa Thành phố hồ nước chí Minh, diễn viên bên Hát kịch tp rồi nghỉ ngơi hưu. Bà đã phụ trách nhiều phục vụ như: Phó thay mặt Tạp chí Asean Ngày nay, Phụ trách Phụ san Lao hễ của ước mơ và sáng tạo (thuộc tạp chí âm nhạc Công nhân, là chủ cây viết của nhiều phân mục ...Bà đã nhận được được không hề ít huân huy chương trong veo quá trình hoạt động văn hóa nghệ thuật. inthepasttoys.net xin ra mắt những bài thơ giỏi của bạn nghệ sĩ này.




Bạn đang xem: Thơ hay về văn nghệ

123456789101112
1 1
*
Ảnh Hung Hoang
2
2
*
Ảnh Hung Hoang
3
1
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ bên thơ Lâm Bình
4
1
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ đơn vị thơ Lâm Bình
5
1
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ bên thơ Lâm Bình
6
0
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ công ty thơ Lâm Bình
7
0
*
Ảnh mãng cầu Le
8
0
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ đơn vị thơ Lâm Bình
9
0
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ bên thơ Lâm Bình
10
0
*
Ảnh chân dung nghệ sĩ nhà thơ Lâm Bình
11
0
11
0


Xem thêm: Bảng Các Công Thức Nguyên Hàm Của Căn U Yên Hàm Đầy Đủ Và Mở Rộng Lớp 12

Bài thơ: Xin được tựa bờ vai anh


XIN ĐƯỢC TỰA BỜ VAI ANH

Thơ và Ảnh : NS Lâm Bình Lời bình : Nguyễn Gia Bảo

Em chỉ ước được tựa bờ vai anh lần cuối... Ngày đông về se sắt rướm tim đau Niềm mơ ước nhỏ dại nhoi không bịt màu gian dối Thấm đẫm bờ môi khát khao cuộc tình chờ

Ở chỗ ấy... Cuối tuyến đường xa tít héo hon tim non, chao hòn đảo bóng phụ thân về Lòng giá buốt... Hoàng hôn nhạt dần trong gấp vã

Cuối bé đường... Vẫn đang còn bóng ngóng hóng anh Thôi về đi ! dù " fan ấy " cùng với anh là cũ Vẫn bếp than hồng cùng với những dở cơm rau

Thà do đó để lòng khỏi xốn đau trọng tâm thanh bạch cẩn trọng trong cõi tạm Anh hãy gói niềm tin vào trung khu khảm không lụy tình ai, gieo rắc nỗi buồn rầu

Rót trên lá, sương rơi trong thu giá Em thẫn thờ hóng đón bước chân quen ... Nửa đời đi chạm qua nhau ... Hồng hoa một đóa tự khắc sâu tim bản thân !

Cảm dìm của Gió:

"Đi qua phần đa ngày mưaNgỡ form trời lấm lem màu kỷ niệmCó ai còn lưu giữ được điều gìLúc bi hùng tàn, hương dung nhan hóa thinh khôngTa nhờ cất hộ yêu thương mang đến emDẫu buồn rầu cũng chỉ là hoài vọng ko tênTrôi qua kẽ tay vụt mất..."

Có fan nói cùng với tôi rằng. Chắc hẳn rằng trước tiên họ sống vì bản thân. Yêu thương một bạn hay từ quăng quật một người rốt cuộc cũng là vì bản thân mình mà chọn. Sau này thời hạn có trôi qua, có fan sẽ quên mất tôi đã buồn, có tín đồ sẽ ân hận hận, có bạn sẽ ưa chuộng nhưng cũng có người cứ như đi tìm mãi giấc mơ tôi đã tỉnh. Niềm hạnh phúc quá ngắn ngủi nhưng mà lòng tín đồ thì bất định, bao la vô chừng. Tình yêu buông rơi rồi. đề nghị đi đến tận chỗ nào chúng ta mới hoàn toàn có thể tìm lại điều đã mất?

Lời khẩn xin của người thiếu nữ rướm ngày tiết tim đau trong cuộc tình tuyệt vọng - Một cuộc tình cơ mà ở đó cô là tín đồ phải buông, phải "trả", bắt buộc chịu nhận về tay sự cay đắng của nỗi day xong chia ly. Nhưng, ắt đó là điều phải cần mà buộc lòng cô hạ quyết tâm sau thời điểm đã xác minh một cách tỉnh táo: Rằng, người bọn ông kia không thuộc về cô. Người lũ ông ấy ở trong về một đội ấm riêng, một fan vợ, một người cha của những người con và đời sống hôn nhân cố định từ trước khi cô đến. "Xin được tựa bờ vai anh" với dù đó là lần cuối cùng, cô vẫn nên "ước" - chiếc tựa vai thôi nhưng sao vời vợi, xa xỉ thế! bắt buộc ước, mà mong vậy rồi liệu đã làm được thỏa nguyện tuyệt chưa? Thật nhức đớn, phũ phàng cho một Tình yêu không tồn tại hậu - trang bị tình yêu nhưng mà ngay trường đoản cú khi bắt đầu đã nhận thấy sự hoàn thành không sớm thì muộn...

Em chỉ cầu được tựa bờ vai anh lần cuối... Mùa đông về se fe rướm tim đau Niềm mơ ước nhỏ tuổi nhoi không bít màu dối trá Thấm đẫm bờ môi khao khát cuộc tình chờ

Khi yêu mà đề nghị chia ly, đề nghị buông tay, cần chịu mất đi tín đồ ấy thì mùa nào thì cũng lạnh. Cái lạnh của thời tiết chẳng đáng sợ và chẳng nghiệt ngã bởi cái giá chỉ buốt của trái tim, của chổ chính giữa hồn. Ấy thế bên cạnh đó thêm cả cái lạnh lẽo của ngày đông dồn vào nữa, đau! Đau lắm và tim như nứt rạn để rồi rỉ máu. Người thiếu phụ với niềm mơ ước nhỏ tuổi nhoi không bít màu gian dối lại càng trở cần tội nghiệp, đơn độc khi mà lại bờ môi hoang hoải ngóng hơi ấm của cuộc tình chông chênh, ngóng trong vô vọng. Nước đôi mắt mặn chát thấm đẫm môi, vị ngọt chẳng thấy đâu mà lại chỉ toàn đắng đót ăn sâu vào từng tế bào sẽ căng nỗi nhớ, khát khao người đàn ông chẳng trực thuộc về cô. Đành cần "ước được tựa vai anh lần cuối". Còn anh, ngay tới mức chiếc trơn cũng vội vã tìm tới nơi gồm những người con non nớt thơ ngây ngô đang ý muốn ngóng cha, tuyến phố xa tít tắp bao nhiêu là khoảng cách giữa cô cùng anh lại càng hun hút đến vô chừng. Hoàng hôn loang dần trong song mắt không còn thấy rõ nổi người tình, lòng cô buốt lạnh.

Ở khu vực ấy... Cuối con phố xa tít héo hắt tim non,chao đảo bóng phụ vương về Lòng giá buốt... Hoàng hôn nhạt dần trong vội vàng vã

Thôi anh về đi! Anh cứ tạ thế dần đi phía cuối nhỏ đường u ám và đen tối ấy. Cô đành độc thoại, đành tranh đấu giằng xé với chính nội tâm của bản thân mình để đẩy anh ra xa khỏi tầm với. Anh bao gồm thuộc về cô đâu? chỗ kia đang có người đàn bà dù đang cũ nhưng với anh là hơi ấm giản dị, là đời thường bắt buộc thiếu, là người vẫn cặm cụi khơi bếp than hồng ủ ấm chồng con, vẫn đảm đang từng bữa ăn canh dẫu rằng đạm bội bạc mà ngấm nghĩa vợ chồng và đức mất mát của người phụ nữ. Ráng thì cô là gì? Cô có thời cơ nào để níu kéo anh quay đầu nhìn lại chỗ anh đã đi ngang qua cuộc đời cô, vị trí anh đang vô tình làm rướm máu trái tim cô?

Cuối nhỏ đường... Vẫn đang còn bóng ngóng hóng anh Thôi về đi ! mặc dù " người ấy " cùng với anh là cũ Vẫn phòng bếp than hồng cùng với những dở cơm rau

Cô cũng rất cần được giải ra khỏi sự bế tắc, tất yêu cứ mãi hoài mộng tưởng về người lũ ông chẳng lúc nào ở lại mặt mình. Thà là buông bỏ, thà là giảm đứt tơ tình, thà là chịu đoạn xuất xắc luyến ái với nhau nhằm cả hai được sống và cống hiến cho đúng lương tâm, cho lòng khỏi gian khổ dằn vặt... Và nếu tất cả đau, thì vẫn đau theo một nghĩa khác: Đó là đau vì chia ly nhưng chớ là tội lỗi. Kiếm tìm lại niềm thanh bạch đến lòng không nguy hiểm hơn vị trí cõi lâm thời đầy trái ngang dâu bể. Và núm là ý thức gói lại đi anh nhé! bỏ vào sâu trong tim khảm thôi, chớ khơi khơi mà lại lụy mê man sầu khổ do nhau nữa. Buồn rầu đời sống riêng rẽ của mọi cá nhân đã các lắm rồi, đừng gieo rắc thêm vào cho nhau nỗi ám ảnh cuộc tình duyên không có đích hạnh phúc.

Thà do vậy để lòng ngoài xốn đau trung ương thanh bạch bình yên trong cõi tạm Anh hãy gói niềm tin vào tâm khảm không lụy tình ai, gieo rắc nỗi muộn phiền

Đêm nghe giờ đồng hồ mưa rớt triền miên bên trên lá giỏi tiếng lòng ướt cõi thinh không khi chẳng có bước chân quen của anh ý khua vào hi vọng. Sương ko kể trời kia vẫn rơi giỏi giọt châu sa trên đôi mắt em thấm đẫm hồn thu anh hỡi? Đời người có mấy chốc mà lại sao em vẫn thấy đằng đẵng khi không hề người mặt em nữa? hai nửa cuộc đời đi va vào nhau nhưng cần yếu sáp nhập thành số trời của nhau, tình thân nở đóa hồng hoa trong tâm nhưng hoa hồng vốn những gai lắm, nhưng mẫu gai tình cảm ắt vẫn đâm sâu vào tim gây liền kề thương em cực kỳ nghiêm trọng rồi. Nửa đời sót lại vá víu làm thế nào để cho lành? mà lại đến cuối cùng em vẫn yêu cầu chịu từ bỏ bỏ, yêu cầu buông.

Rót bên trên lá, sương rơi vào thu giá Em thẫn thờ chờ đón bước chân quen ... Nửa đời đi va qua nhau ... Hồng hoa một đóa tự khắc sâu tim bản thân !

Anh về vị trí ấy, về nơi không có em và em mang nhiên gật đầu đồng ý khắc tình thân vào những điểm thiếu minh bạch của quá vãng... Cái tựa vai sau cùng của em vào anh cũng chỉ là hư ảo, là cầu mà thôi! hung ác thay... Nỗi đau này em dìm để anh đi! Một bài thơ đầy nỗi niềm với day dứt, nơi nào đó hẳn người thiếu phụ nào đấy cũng sẽ bắt gặp chính mình trong các số ấy vì cuộc đời vốn nhiều cái trớ trêu như thế, ý thơ trừu tượng như bao gồm tình yêu thương thầm yên ổn mà người ta phải tinh tế và sắc sảo lắm mới thấu hiểu cho trọn...

“Như loại lá vàng ngày thu cứ cố rơi rớt cho đến khi cây chỉ còn lại mọi cành xác xơ riêng lẻ trong chiều đông. Tình yêu cũng có những cơ hội sâu đậm lắm, tuy vậy rồi chẳng hiểu vày sao nhạt dần cùng tan vào lỗi vô như chiếc lá đang ngả màu quà úa…”