trình làng Văn học thpt VĂN HỌC trung học cơ sở Cảm Nhận học sinh Khoá học Sách Văn Chị Hiên thông tin

"Thứ quà mười đã qua test lửa" sống ông lái đò vào "Người lái đò sông Đà"


Đề bài: Tuỳ cây bút “Sông Đà” là kết quả đó nghệ thuật đẹp tươi mà Nguyễn Tuân vẫn thu hoạch được vào chuyến đi buồn bã và hào khởi tới miền tây-bắc rộng lớn, xa xôi của Tổ quốc, khu vực ông đã mày mò ra chất vàng của thiên nhiên cùng “thứ xoàn mười sẽ qua test lửa” ở trung khu hồn của các người lao động. Anh (chị) hãy làm rõ “thứ tiến thưởng mười vẫn qua thử lửa” ở nhân vật người điều khiển đò vào tuỳ cây viết “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân.

Bạn đang xem: Thứ vàng mười đã qua thử lửa

*

Bài làmTrong nền văn học tiến bộ Việt Nam, nếu hỏi ai là bạn được không còn lời mệnh danh có biệt tài “điều khiển chữ nghĩa”? Ai là “người thợ kim hoàn rèn chữ”, là “bậc thầy của ngôn từ”? Ai có một tính biện pháp “trộn ko lẫn”? Ai lại sở hữu vai trò như 1 “hòn đá tảng” vào “cái nền còn mới mẻ của văn xuôi tiếng Việt ta”? Thì câu trả lời chắc hẳn rằng không thể là như thế nào khác ngoài Nguyễn Tuân. Ông có rất nhiều tác phẩm, tập truyện, tập kí lừng danh và một trong số đó bao gồm “Người lái đò sông Đà”. Trong tác phẩm, bên văn Nguyễn Tuân vẫn khắc họa hóa học vàng của vạn vật thiên nhiên cùng “thứ vàng mười đang qua test lửa” ở trung khu hồn của không ít người lao động. Đặc biệt gây ấn tượng trong thành tích là hình tượng người lái xe đò, đại diện thay mặt cho “thứ rubi mười vẫn qua demo lửa” ấy.“Người lái đò sông Đà” là bài xích tùy cây bút được in trong tập “Sông Đà” (1960) của Nguyễn Tuân. “Sông Đà” là thành quả này nghệ thuật xinh xắn mà Nguyễn Tuân đang thu hoạch được trong chuyến đi đau đớn và hồi hộp tới miền tây-bắc rộng lớn, xa xôi (1958) không chỉ là để thoả mãn chiếc thú tìm tới những miền khu đất lạ mang lại thỏa niềm khao khát “xê dịch", mà hầu hết để tìm kiếm chất vàng của vạn vật thiên nhiên cùng “thứ xoàn mười đang qua thử lửa" ở trung ương hồn của những con người lao cồn và chiến đấu trên miền việt nam hùng vĩ với thơ mộng đó. Bởi thế, “Sông Đà” nói chung và bài xích tuỳ bút “Người lái đò sông Đà” nói riêng cho ta nhận thấy diện mạo của một bên văn Nguyễn Tuân bắt đầu mẻ, mong ước được hòa nhịp với tổ quốc và cuộc đời này. Không giống với Nguyễn Tuân trước cách mạng mon Tám, con tín đồ chỉ hy vọng xê dịch cho khuây cảm giác "thiếu quê hương”. “Sông Đà” nói tầm thường và “Người lái đò sông Đà” thích hợp còn tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Tuân: uyên bác, tài hoa, không quản nhọc nhằn để cố gắng khai thác kho cảm hứng và ảnh hưởng phong phú, bộn bề, nhằm tìm mang đến ra gần như chữ nghĩa xác đáng nhất, có chức năng làm lay động bạn đọc nhiều nhất.Nói mang đến Nguyễn Tuân là nói cho một bên văn ưa xúc cảm mạnh. Với những người nghệ sĩ này, đang là đẹp nhất phải đẹp tuyệt mĩ, sẽ là kinh hoàng phải kinh hoàng đến không giống thường, mang đến tột đỉnh. Ông không thích mọi gì tầm thường. Người điều khiển đò đáp ứng nhu cầu được yêu thương cầu trải nghiệm nghệ thuật đặc biệt quan trọng đó của Nguyễn Tuân vì người lái xe đò vừa là 1 trong người người nghệ sỹ tài hoa, một tín đồ đã đạt mức trình độ chuyên nghiệp trong nghề nghiệp và gồm đời sống vai trung phong hồn đậm chất nghệ sĩ. Song ông lái đò cũng 1-1 thuần chỉ là một trong những người lao rượu cồn bình thường, âm thầm lặng với vô danh, con số không như biết bao con người khác. Chất vàng mười đã qua thử lửa là ở vị trí ấy, bởi con tín đồ lao động thông thường nhờ tôi rèn vẫn thành thứ tài sản quý giá của đất nước.Ông lái đò hiện lên là 1 ông lão đã 70 tuổi với làm ra thật đặc biệt: Tay ông lêu nghêu như dòng sào, chân ông lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh, đống lại như kẹp rước một cuống lái tưởng tượng, giọng ông ào ào như giờ đồng hồ nước trước khía cạnh ghềnh sông, nhỡn giới ông vòi vĩnh vọi như lúc nào thì cũng mong một chiếc bến xa nào kia trong sương mù. Nguyễn Tuân chỉ bởi vài nét cũng cũng đủ để để đụng khắc vào tiềm thức của khách hàng đọc về một hình hình ảnh người lái đò sát gũi, một con người sinh ra và lao động trên sông nước, một con bạn suốt đời chiến tranh với thác, đá, sóng, nước của sông Đà nhằm tồn tồn tại với xây dựng quê hương Tây Bắc. Giữa form cảnh thiên nhiên sông Đà hùng vĩ, đầy nguy hại và cường bạo ấy, Nguyễn Tuân vẫn tô đậm vẻ rất đẹp tài hoa trí dũng của ông lái đò qua cuộc vượt thác đầy nguy hiểm, một cuộc chiến dữ dội thân con người và thiên nhiên. Người điều khiển đò nhỏ bé cùng loại thuyền mỏng manh 1-1 với thiên nhiên sông nước hung bạo, một cuộc chiến không cân nặng sức nhưng lại con tín đồ trí dũng ngoan cường, tỉnh táo, khôn ngoan, khôn khéo đã rất có thể đưa nhỏ thuyền bình yên vượt qua mọi trùng vi thạch trận trên loại sông một biện pháp đầy ngoạn mục.

ĐỌC THÊMTUYỂN TẬP NHỮNG BÀI VIẾT HOÀN CHỈNH tuyệt NHẤT "NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ" (NGUYỄN TUÂN)

Ở vòng vây vật dụng nhất, con sông Đà bày ra thạch trận với bốn cửa tử cùng một cửa ngõ sinh. Ở trên đây nước phối hợp với đá reo hò có tác dụng thanh viện; hầu như hòn đá bệ vệ, uy phong lẫm liệt; một hòn ấy trông như đã hất hàm hỏi mẫu thuyền buộc phải xưng thương hiệu tuổi trước lúc giao chiến và thử thách cái thuyền có xuất sắc thì tiến ngay sát vào. Khi “thạch trận dàn bày vừa chấm dứt thì cũng chính là lúc chiến thuyền tới”. Người điều khiển đò không thể run sợ, tiến đề với trùng vi thạch trận đầu tiên với trọng tâm thế sẵn sàng nhất. Dòng sông Đà khôn ngoan, nó không đánh trực diện với người lái đò mà đánh bằng nghệ thuật tâm lý chiến. Trước đó, nó dùng âm nhạc của thác để khiêu khích “giọng gằn mà lại chế nhạo”, còn bây giờ nó lại nhờ đến “nước thác làm thanh viện cho đá”. Sông Đà quả tình hiểm ác, nó xông cho tới “ùa vào nhưng mà bẻ gãy cán chèo”, “liều mạng vào ngay cạnh nách nhưng đá trái”, “thúc gối vào bụng với hông thuyền”, có lúc lại “đội cả thuyền lên”. Sông Đà đúng đắn và hiểm ác là thế, cơ mà ông lái đò ko hề bồn chồn “ông đò nhì tay giữ lại mái chèo không bị hất tung lên khỏi sóng”. Bây giờ con sông Đà lại gửi thế dính lấy thuyền và thực hiện đòn thiết bị “túm lấy thắt lưng ông lái đò đòi lật ngửa thuyền ra”. Không khiến cho ông đò có thời cơ xoay xở, sông Đà lại chuyển ráng đánh miếng đòn ác nghiệt nhất “cả dòng luồng nước vô sở bất chí ấy bóp chặt rước hạ bộ người lái xe đò”. Lúc sóng thác tiến công miếng đòn độc hiểm nhất, ông đò khía cạnh “méo bệch” đi. Khuôn phương diện ấy của ông lái đò hiện tại ra không những là khuôn mặt biến dạng, white bệch vì âu sầu mà còn lợt lạt vì bắt buộc dầm thọ trong nước lạnh. Sự gian khổ của ông đò còn được loại gián tiếp mô tả trong một cảm nhận của thị giác và xúc giác “mặt sông trong tích tắc lòa sáng sủa như một cửa bể đom đóm rừng ùa xuống nhưng châm lửa vào đầu sóng”. Đó là một trận chiến không cân nặng sức, dòng sông Đà hùng vĩ và hung bạo vô cùng, người lái đò hiện nay lên nhỏ tuổi bé, với dòng mái chèo tuy vậy với sức mạnh thật to lớn lao. Qua cách diễn đạt tiếng hô chỉ đạo ngắn gọn, tỉnh hãng apple của fan cầm lái, Nguyễn Tuân đang không giấu lấy được lòng ngưỡng mộ và cảm phục trước khả năng kiên cường, sự dũng mãnh, yên tâm của người điều khiển đò.Tới vòng vây sản phẩm công nghệ hai của thạch trận, ông đò không chỉ có dũng mãnh, kiên định mà còn bộc lộ sự sáng ý của một người lái xe đò dày dặn tay nghề – người nắm kiên cố binh pháp của thần sông thần đá, fan đã “thuộc quy luật” của chiếc sông, thác đá. Đến cùng với trùng vi này, con sông Đà tăng lên nhiều cửa tử hơn, lối thoát lại bố trí lệch qua bờ phía hữu ngạn. Ở trận đánh này ông đò đánh phủ đầu với kế hoạch đánh cấp tốc thắng nhanh. Ông đò “nắm cứng cáp được dòng bờm sóng đúng luồng rồi, ông ghì cương cứng lái”, ông “phóng nhanh”, “lái miết”, tốc độ nhanh vô cùng. Nhưng mà sông Đà nào đâu phải dạng vừa, chúng xô ra, níu mẫu thuyền vào tập đoàn lớn cửa tử. Ông đò vẫn cảnh giác sẵn “đứa thì ông tránh cơ mà rảo bơi chèo”, “đứa thì đè sấn lên chặt song ra để mở con đường tiến lên”. Nguyễn Tuân quả thực là bậc thầy của ngôn ngữ, ông huy động hàng loạt các động từ, reo hò theo từng nhịp lái chèo của ông lão lái đò: nắm, ghì, phóng, lái, rảo, đè,... Ông lái đò như 1 dũng tướng tá tài ba điều khiển và tinh chỉnh thuần phục con con ngữa bất kham của sóng thác sông Đà. Chính bởi sự mưu trí và kĩ năng của mình, ông lão đang vượt qua hết những cửa tử, làm cho đàn đá chiến bại cuộc đề nghị bày bộ mặt “tiu nghỉu, xanh tươi thất vọng”. Thiên nhiên, thác đá sông Đà hung bạo tàn ác là núm cũng ko thể chiến thắng được sức mạnh phi hay của ông lái đò - một vô lăng ra hoa, trí tuệ, một tướng lĩnh thực thụ đã thành công cả thần sông, thần đá.Có lẽ toàn bộ sự độc ác nhất của dòng sông Đà tập trung hết cả sinh hoạt trùng vi cuối cùng. Không đông đảo ít cửa ngõ hơn mà phía trái bên đề xuất đều là luồng chết cả, luồng sinh sống thì lại nằm ngay giữa bọn đá hậu vệ. Tứ năm đàn thuỷ quân quan ải nước bên bờ trái liên xô ra cảnh níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử. Con sông ngày càng mưu mẹo vào hiểm ác, hy vọng dồn con người đến nơi chết. Sự ác độc của thác đá đã có nhà văn diễn đạt trong hình hình ảnh ẩn dụ tài tình về cổng đá cánh mở cánh khép – sẽ là cả một mặt trận đá trùng điệp trong những số ấy bức tường phòng ngự bền vững và kiên cố của đồng chí đá hậu vệ kết hợp với những mũi tiến công ào ạt, túi bụi không ngừng nghỉ của sóng dữ. Trách nhiệm của ông đò là buộc phải phóng thẳng thuyền, chọc thủng một luồng sinh độc nhất ở ngay thân cửa bầy đá hậu vệ trấn giữ, trong phút giây cánh “cổng đá” mở một trong những đợt sóng thác dữ dội. Có lẽ rằng ngay bây giờ đây, tay đua chèo của ông lái đò thực sự là một trong tay lái ra hoa. Không bằng rất nhiều từ ngữ, câu văn, hình ảnh con thuyền lao vút qua khe thon thả được mô tả trong phần đông câu văn ngắn mà bản thân cách ngắt câu, sự phối hợp những cồn từ với danh từ nối tiếp: vút, cửa ngõ ngoài, cửa ngõ trong, lại cửa trong cùng… đã biểu hiện sự điêu luyện khôn khéo và sức mạnh của ông đò. Tốc độ phi thường xuyên của chiến thuyền dưới bàn tay vừa lái, vừa xuyên, vừa lượn của ông đò không những như một mũi thương hiệu tre ngoại giả được gợi tả tinh tế qua làn khá nước mà phi thuyền xuyên qua, con thuyền không còn lướt cùng bề mặt nước mà lại đã thực sự cất cánh trong làn tương đối nước trên mặt sóng. Tài năng của ông đò lúc đó đã bao quát cả trí tuệ, sự trải nghiệm, sức khỏe thể lực, trình độ chuyên môn điêu luyện và bản lĩnh kiên cường – toàn bộ đều đạt mức mức phi phàm, kì diệu. Vậy là cuối cùng, bằng tất cả tài hoa, trí lực cùng sự can đảm của mình, ông lái đò đã chiến thắng con sông Đà hiểm độc.Cảnh thừa thác sông Đà chắc hẳn rằng chính là trong những kiệt tác thẩm mỹ và nghệ thuật trong cuộc đời sáng tác của Nguyễn Tuân. Ông lái đò trí dũng, tài ba đã chiến thắng con sông Đà hung bạo, độc ác một bí quyết ngoạn mục. Khung cảnh vượt thác sông Đà có lẽ rằng đã quá không còn xa lạ trong suốt hàng chục năm hành nghề của ông lái đò, nhưng dưới ngòi cây bút tài hoa của Nguyễn Tuân nó vẫn thực sự trở thành hình tượng đẹp đẽ nhất vị trí núi rừng Tây Bắc. Từng câu, từng chữ đông đảo được Nguyễn Tuân chăm sóc từng tí một, đến nỗi tưởng đầu fan đọc đang được trên thiết yếu chuyến đò ấy, được tận mắt tận mắt chứng kiến từng hành động, từng nước đi tài ba của ông lái đò.Viết về nhỏ người bình thường trong cuộc sống đời thường đời hay nhưng không hề tầm thường. Nguyễn Tuân luôn luôn tìm cho và tương khắc họa đều vẻ đẹp mắt ấy bằng ngòi cây bút tài hoa người nghệ sỹ nhất. Quang cảnh vượt thác của ông lái đò - một nhịp sống thường xuyên niên trong suốt cuộc sống ông lái đò, qua ngòi cây bút của Nguyễn Tuân cớ sao nó lại xinh xắn và tuyệt mĩ mang lại vậy. Tín đồ nghệ sĩ tài giỏi ấy đã chạm đến tuyệt đích của cái đẹp, vẫn thực sự thành công trên bé đường đi tìm cái đẹp nhất ấy. Không giống như “Chữ người tử tù”, trong câu chuyện của “Người lái đò sông Đà” Nguyễn Tuân không đi tìm cái rất đẹp của 1 thời đã qua nữa mà nét đẹp mà ông tò mò ở ngay trước mắt, trong chính cuộc sống đời thường đời hay nhất, đúng như dòng nghệ danh mà fan đời đặt đến ông - “Một bạn nghệ sĩ trong cả đời săn bắt tìm chiếc đẹp”.Nguyễn Tuân vẫn vẽ lên một cảnh quan cảnh vượt thác đầy gay cấn với khốc liệt. Giả dụ coi người lái đò là fan nghệ sĩ điều khiển phi thuyền đầy chuyên nghiệp thì Nguyễn Tuân thực sự là fan nghệ sĩ chèo lái chiến thuyền ngôn từ đầy tài hoa. Chỉ qua 1 một phong cảnh vượt thác thôi, tuy thế Nguyễn Tuân đã điều động động cả một nhóm quân từ ngữ để biểu đạt sự cuồng nộ của sông Đà với cả sự tài hoa của người lái đò. Nguyễn Tuân đưa người đọc đi từ cảm xúc này sang xúc cảm khác, trường đoản cú hồi hộp, căng thẳng đến thở phào nhẹ nhõm. Cứ từ trùng vi thạch trận này đến trùng vi thạch trận khác, tín đồ đọc chưa đỡ bệnh thở phào lại phải liên tục đến cùng với một trận đánh mới gay cấn và quyết liệt vô cùng. Trong công cuộc đi tìm kiếm “chất quà mười đang qua thử lửa” của nhỏ người tây bắc nói riêng rẽ và bạn lao động nước ta nói tầm thường trong thời kỳ mới, Nguyễn Tuân đã khai thác và tìm hiểu một phương pháp tỉ mỉ nhất, bởi con mắt và trái tim yêu thương tốt nhất của người nghệ sĩ yêu thương và khát khao khám phá cái đẹp mắt ở đời.Khép lại trang viết của Nguyễn Tuân, dường như vùng đất tây bắc đã giữ lại trong bọn họ thật những thương nhớ. Ông lái đò vào tùy cây viết “Người lái đò sông Đà” là một thứ tiến thưởng mười như Nguyễn Tuân xác định “đã qua demo lửa”.

Xem thêm: Con Nhắng Là Gì - Công Thức Ướp Một Nhắng Nướng Ngon Đúng Vị

Cũng từ đây, Nguyễn Tuân đã cho biết một nhà nghĩa hero mới vào công cuộc chế tạo chủ nghĩa xã. Càng mày mò văn chương Nguyễn Tuân nói chung, “Người lái đò sông Đà” nói riêng ta càng thấm thía hơn lời đánh giá và nhận định của người sáng tác Anh Đức về fan nghệ sĩ kĩ năng này: “Không biết chừng như thế nào mới lại sở hữu một nhà văn như thế, một nhà văn nhưng mà khi ta gọi là một trong những bậc thầy của ngữ điệu ta không có thấy gì ngại miệng, một bên văn lạ mắt vô song mà từng dòng, từng chữ tuôn ra đầu ngọn bút đều như có đóng một lốt triện riêng”.